DANH MỤC

LIÊN KẾT ỨNG DỤNG

LIÊN KẾT WEBSITE

Trang nhất » Tin Tức » TIN TỨC SỰ KIỆN » Tin tức nhà trường

LỤC LẠI KÝ ỨC - NƠI ẤY BÌNH YÊN .....

Thứ hai - 05/09/2016 05:09 | Số lượt xem: 272
Những phút giây cuối cùng của cấp hai học trò len nhẹ vấn vương, hoài niệm, kí ức, cảm xúc cứ thế mà tuôn trào ra theo từng nhịp đập trái tim. Có lẽ phải là những giây phút cuối cùng người ta mới thực sự hiểu được giá trị của những khoảnh khắc tươi đẹp đã trôi qua.
   Mái trường là thanh xuân, là tháng ngày thơ dại tuổi trẻ, gắn liền với thầy cô, bạn bè. Còn lớp học là gia đình lớn mà ở đó thầy cô như dòng phù sa thầm lặng bồi đắp bãi bờ cuộc đời, dìu dắt, nâng đỡ từng bước chân ngây thơ trên hành trình kiếm tìm tri thức của những cô cậu học trò bé con. Từng giọng nói tiếng cười, từng ánh mắt cô thầy luôn là hình ảnh thân thương khắc in mãi trong tâm tưởng học trò, là điểm tựa vững chắc, là bến bờ yêu thương. 
    Đã bao mùa phượng trổ hoa, bàng trổ lá, cô thầy đã chèo lái bao chuyến đò tri thức sang ngang, bao làn phấn đã phủ mờ mái tóc nhưng tấm lòng và nhiệt huyết với học trò thì sẽ chẳng bao giờ già cho dù quá khứ, hiện tại hay tương lai. 
    Ngày lại ngày trôi qua, thời gian như co ngắn lại, bàn chân ta rảo bước vội vàng hơn trên khung đường quen thuộc. Thấy một cánh phượng rơi ta bắt gặp một nỗi buồn hoang hoải... Ta hoảng hốt, quay quắt kiếm tìm những kỉ niệm dấu yêu một thời, gom vội chút nắng góc sân trường gửi về miền nhớ, niềm thương.Lớp học thân thương giọng ai đó khẽ run run, đứt quãng, nghẹn ngào: “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại”.
    Hè về, mùa của chia xa, mùa của những ước mơ bay, ta chênh vênh giữa sân trường, nghe một tiếng lá rơi như chạm vào nếp gấp thời gian,chạm vào mùa ngây ngô hồn nhiên của lũ học trò ngày xưa chưa kịp lớn. Đã có những ngày tháng êm đềm như thế.Mái trường Lê Văn Thiêm dấu yêu, nồng nàn hoài niệm đã đón chúng em vào ngày ngập nắng, phượng hồng phủ đầy lối thênh thang dẫn bước ta gặp bạn bè, thầy cô trong sự bỡ ngỡ, lạ lẫm, để rồi trưởng thành dần lên trong mái trường mến yêu ấy. Những đứa trẻ ham chơi cũng dần bị thu hút bởi phong trào học tập sôi nổi của anh chị khóa trên, tìm được đam mê cho riêng mình, kỉ niệm cứ thế đong đầy bằng những tháng năm. 
    Bốn năm – thời gian đủ dài để tạo dựng nên kí ức lớn lao .... Để mà chẳng bao giờ có thể quên được, dù ở bất cứ phương trời nào. Bốn năm vụt qua nhanh chóng, bạn bè ơi ta chưa kịp hiểu nhau, chưa kịp gỡ rối những hiểu lầm vụng dại nhưng đành phải gác lại những câu chuyện, những kỉ niệm chưa gọi thành tên để đi trên những con đường riêng mỗi người đã lựa chọn.... 
    Giọt nước mắt đong đầy trong đáy mắt ai kia, nỗi nhớ hằn in, nỗi nhớ nằm ngay trong ngăn bàn khi chuyền tay nhau những dòng lưu bút viết vội, để rồi ta có những ước mơ gửi cho hai chữ “nhớ thương”, gửi cho nơi thời gian qua đi, tháng năm vẫn còn ở lại, nơi vòm trời vẫn trong và xanh mãi, thoảng hương bàng thơm trong phút giao mùa, nơi bắt đầu cho chúng mình mộng mơ.... 
    Dẫu kỉ niệm chỉ là một góc nhỏ trái tim nhưng hãy để nó luôn phập phồng hơi thở, chảy dạt dào những cảm xúc một thời chẳng thể nào quên.Hành lang dài , dài mãi cùng tháng năm, nên kí ức giục hồn tôi trở lại, để biết mình có cả một niềm thương. Đừng quên đi kỉ niệm, bởi học trò ai cũng có những tháng 5 chia xa........

 

Tác giả bài viết: Bùi Sỹ Thái

Nguồn tin: Học sinh chuyên Văn - Cựụ học sinh khóa 2012-2016

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

HÌNH ẢNH NỔI BẬT

TIN BÀI MỚI NHẤT

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

TÀI NGUYÊN GIÁO DỤC

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 17


Hôm nayHôm nay : 558

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 5684

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 112009